Mạch Trần nhìn thiếu niên dường như mới nghĩ đến chuyện gì đó, vung ống tay áo một cây sáo trúc xanh biếc với tua ngọc bích bồng bềnh trước mặt hắn, hắn kiễng chân nhảy lên đang muốn gọi thiếu niên kia đi lên thì thấy thiếu niên kia sáng mắt nhìn chằm chằm vào sáo trúc xanh biếc phía dưới chân hắn lại còn muốn duỗi tay ra chạm vào đuôi tua nữa.
“Cây sáo này thật đẹp, là sáo trúc phải không? Đã luyện chế rồi à? Trúc này kiếm ở đâu vậy? Màu xanh này thật sự rất đẹp mắt!”
Phượng Cửu nhìn cây sáo kia không rời, cây sáo kia từ nhỏ biến thành lớn, trên thân sáo hiện lên một loại khí linh lực cho dù nam tử áo trắng này dẫm lên trên cũng không dẫm lên thân cây sáo, còn có cờ tua ở đuôi sáo nhẹ nhàng lướt qua nữa, thật sự rất đẹp.
Mạch Trần đang muốn gọi nàng lên thì thấy cây sáo đang đung đưa, thiếu niên kia đã nhảy lên trên một tay còn vòng lên bờ vai của hắn.
“Buông tay ra.”
Hắn khẽ nhíu mày, hắn không thích người khác đụng vào mình mà khi bị thiếu niên kia chạm vào tuy là không có cảm giác phản cảm nhưng trong bụng lại không thích nhất là thiếu niên này còn làm hỏng một cái áo choàng của hắn.
“Làm sao buông được? Buông ra ta sẽ rơi xuống thì phải làm sao? Ta lại không biết bay.” Phượng Cửu nói nhìn chằm chằm cây sáo dưới chân, cảm thấy mình làm một cây giống thế đeo bên hông cũng không tệ.
Mạch Trần khẽ véo ấn đường ngừng trong giây lát rồi nói: “Nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255753/chuong-655.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.