“Mở ra.” Lão thái gia ra lệnh.
Mọi người đều nhìn Lâm Bác Hằng mở giấy niêm phong, tầng trên trong rương đặt năm mươi lọ, những chiếc lọ thật tinh xảo, dường như mỗi lọ đều được tỉ mỉ đặt làm giống nhau.
Lão thái gia lấy một lọ trước mặt lên xem, nhanh mắt thấy dưới đáy lọ khắc một hoa văn đặc biệt, không khỏi ngơ ra một lúc, vẫy tay nói: “Lão nhị, con lại xem xem hoa văn của lọ này, có phải có chút quen mắt không?”
Nghe thấy câu đó, Lâm lão nhị bước đến nhìn, ngoại trừ thấy chiếc lọ rất tinh xảo, còn thấy hoa văn dưới đáy lọ cũng cảm thấy có chút quen mắt, không khỏi chau mày nghĩ một lúc: “Hình như thấy ở đâu đó rồi.”
Hắn nói, chợt trong đầu lóe lên rồi vỗ đùi: “Đúng rồi!” Hắn vội vàng lấy ra một tờ giấy, trên đó vẽ một chiếc lọ tinh xảo và dưới đáy lọ in một hình hoa văn.
So sánh hai cái với nhau vừa nhìn hai cha con họ toàn thân chấn động, trong mắt ý lộ vẻ không tưởng tượng được.
Những người bên cạnh thấy hai người họ như vậy, nghi hoặc trong lòng hỏi: “Cái gì quen mắt? Hai người nhìn thấy lọ này rồi ư?”
Nhưng mà hai người họ đều không nói gì, lại lấy những lọ khác kiểm tra, dưới đáy những lọ đó đều có cùng hoa văn, không khỏi ngẩn người lạ lùng nói: “Chuyện này, không phải nằm mơ chứ?”
“Đại ca, rương dược tễ này đúng là Hoàng triều Phượng Hoàng mang tới chứ?” Lâm lão nhị kìm nén nỗi kinh sợ, không nhịn được hỏi.
“Đúng vậy, có chuyện gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255693/chuong-595.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.