Mọi người đang bàn luận bên ngoài, nhìn từng rương sính lễ được mang vào Lâm phủ, đều cảm thán rằng bọn họ tặng sính lễ thật hào phóng, có ít nhất một trăm rương sính lễ, thật khiến lòng người kích động a!
Còn ở bên trong ngoại trừ người làm chủ yếu là người của Lâm gia ra, những nữ quyến kia đều không được vào đại sảnh. Mà ở ngoài sai bảo các hộ vệ trong phủ tập trung lại mang một trăm rương sính lễ kia đặt trong sân trước đại sảnh, một trăm rương sính lễ chất đầy cả sân khiến cho các nữ quyến kia trong lòng ngưỡng mộ không ngừng.
Trong đại sảnh, ngồi ở vị trí chủ vị là gia chủ Lâm gia Lâm Bác Hằng, Phượng Cửu và Cảnh Gia lão thái gia ngồi vị trí thứ nhất và thứ hai ở hai bên, Lâm Thừa Chí ngồi ở phía dưới bọn họ, còn ngồi bên phải là mấy vị tộc lão và các con trai khác của ông.
“Phượng nha đầu, mọi người chọn ngày nào thế? Sao lại đưa sính lễ qua đây nhanh như vậy? Còn gia gia cháu đâu? Sao đệ ấy không tới?” Lâm Bác Hằng hỏi. Thực ra ông không để ý đến việc có phải Phượng lão thái gia mang sính lễ đến hay không, chỉ là nghĩ rằng ông ấy sẽ đến, nhưng ông ấy lại không đến nên mới hỏi câu này.
Phượng Cửu nhìn về hướng ông cười nói: “Ngày chọn xong rồi ạ, chính là ngày mười ba tháng mười hai, bọn cháu tính ngày tốt để đưa sính lễ đến. Còn gia gia cháu sau khi trở về vẫn đang bế quan tu luyện, bây giờ đã vượt qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255687/chuong-589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.