Tố Tích liếc mắt nhìn hai người họ nói: “Không được, lát nữa ta còn phải thêu gối uyên ương!” Giá y của nàng là mẹ nàng để lại, vốn nghĩ rằng sẽ không dùng đến, nhưng mà cất nhiều năm thế rồi cuối cùng cũng có thể phát huy được công dụng rồi.
Giá y không cần thêu, nên nàng thêu một cặp gối uyên ương, chỉ là, lần làm tân nương này với nàng cũng là một mớ hỗn độn. Không biết nên làm những gì, hơn nữa người muốn gặp lại không ở bên cạnh, cả ngày cứ lười biếng bất cần thế này, làm cái gì cũng không có sức lực.
Còn hai người khi nghe được lời của nàng, bất đắc dĩ mà lắc đầu, cười lớn thành tiếng. Một cặp gối uyên ương thêu từ lúc Tam Nguyên rời đi đến giờ vẫn còn chưa xong, tốc độ này đúng là chậm quá rồi, cũng may là nàng không cần phải may giá y, bằng không phải thêu đến ngày tháng năm nào?
Hai cha con họ cùng nàng ngồi trong sân, hàn huyên chuyện phiếm. Một lát sau hai người định rời đi thì thấy quản gia vội vội vàng vàng chạy vào với vẻ mặt kích động.
“Tới, tới rồi! Gia chủ, tới, tới rồi!”
“Cái gì tới rồi?” Lâm Bác Hằng liếc mắt nhìn hắn hỏi.
Ngay cả Lâm Thừa Chí và Tố Tích cũng nhìn qua bên đó, nhìn lên vẻ mặt kích động của quản gia.
“Tiễn sính tới rồi!” Quản gia nói với vẻ mặt hưng phấn.
“Cái gì? Tiễn sính tới rồi ư?” Lâm Bác Hằng và Lâm Thừa Chí nhìn nhau, thế này cũng nhanh quá rồi? Mới chỉ quay về mười ngày thôi mà? Nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255685/chuong-587.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.