Tuy chủ tử Phượng Tiêu của bọn họ đã là quốc chủ, đại tiểu thư cũng là công chúa cao quý nhưng bọn họ là những người đã theo họ lâu năm nên vẫn quen gọi họ là chủ tử và đại tiểu thư. Bởi vì không cách nào thay đổi được, chủ tử vẫn là chủ tử, đại tiểu thư vẫn là đại tiểu thư của bọn họ.
Nghe thấy những lời đó, Phượng Tiêu vui mừng đứng dậy, bước vội ra ngoài: “Ngươi nói tiểu Cửu và lão thái gia đều về rồi sao?”
“Vâng, đã về tới ngoài cổng thành rồi, thuộc hạ nhận được tin tức liền lập tức quay về đây báo cáo.”
“Vậy lão thái gia thế nào? Sức khỏe ra sao rồi? Còn tốt không?” Trong lòng Phượng Tiêu có chút lo lắng, mặc dù tiểu Cửu vẫn luôn nói người bắt lão thái gia đi có lẽ không phải là kẻ thù của Phượng gia nhưng không nhìn thấy lão thái gia bình an trở về thì ông ấy vẫn chưa yên lòng được.
Vị Phượng vệ trung niên kia nói: “Chủ tử an tâm, nghe người phía dưới nói, lão thái gia vẻ mặt hồng hào, tinh thần sức khỏe vô cùng tốt.”
“Ha ha! Được được, bình an quay về là tốt rồi, bình an quay về là tốt rồi!” Ông ấy bước ra bên ngoài, định đích thân ra ngoài cửa cung nghênh đón.
Cùng lúc đó Phượng Cửu đã đổi thành trang phục của nữ tử, nàng mặc bộ váy màu trắng kéo Phượng lão thái gia bước vào cổng thành của thành Vân Nguyệt. Theo phía sau chỉ có Lãnh Sương, Lãnh Hoa dắt lão Bạch và Thôn Vân, còn ba người Hiên Viên Mặc Trạch Khôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255671/chuong-573.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.