Chỉ cần nhìn lướt qua một cái là đã biết tu vi của nàng có vấn đề nên không tiếp tục nói về chuyện trước đó nữa mà vội vàng hỏi thăm: “Tu vi của nàng có phải đã gặp phải bình cảnh rồi không?”
Vừa nghe thấy vậy, mắt Phượng Cửu bỗng sáng bừng lên rồi vội vàng chạy đến chỗ hắn ngồi xuống: “Ừm! tu vi huyền lực của ta đã ở đỉnh của đại võ sư nhưng gần đây lúc tu luyện vẫn không thể đột phá được, ta cảm thấy vẫn còn thiếu một chút thời cơ nên mới muốn ra ngoài đi dạo một chút.”
Nghe vậy, Diêm chủ quay sang lườm nàng một cái: “Muốn ném bổn quân ra ngoài tránh đầu ngọn gió sao?”
“Khà khà! Đâu có! Ta chỉ đang muốn hỏi ngươi có muốn đi cùng hay không thôi!” Bị đoán trúng ý đồ nên nàng đành cười gượng rồi vội vàng tìm cách xoay chuyển tình thế.
“Hừ! Muốn mời bổn quân đi cùng, vậy thì phải xem xem bổn quân có tâm trạng hay không đã!” Diêm chủ hừ lạnh một tiếng, rõ ràng trong lòng rất vui nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ ra kiêu ngạo.
“Vậy sao! Vậy thì thôi vậy. Tự ta đi cũng được!” Nàng nhìn hắn bằng vẻ mặt tràn đầy sự vui sướng.
Diêm chủ nghe nàng nói vậy rồi lại nhìn thấy vẻ mặt vui sướng của nàng nên trợn trừng mắt lên: “Ai nói là bổn quân không đi? Nàng đừng nghĩ là có thể bỏ lại bổn quân!”
Nàng bĩu môi, người đàn ông này lúc thì kiêu ngạo lúc lại không rụt rè gì ca! Tại sao hắn lại không rụt rè thêm mấy phút nữa nhỉ?
“Khụ!”
Diêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255585/chuong-487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.