Lúc ra khỏi phủ thì Diêm chủ đeo mặt nạ lên, theo phía sau có hai người là Khôi Lang và Ảnh Nhất, còn phía sau Phượng Cửu chỉ có Lãnh Hoa, còn Lãnh Sương thì ở lại trong phủ. Một đoàn người đi ra, khí chất xuất chúng đó đã thu hút một vài ánh mắt nhìn trộm của các thiếu nữ ở trên đường.
Có điều, cùng có người nhận ra vị Diêm chủ đang đeo mặt nạ đó chính là người hôm ấy đã giết lão quái Nguyên Anh ngay trước cửa lớn của Phượng phủ nên cũng không dám đến quá gần chỉ đành nhìn từ xa rồi thấp giọng bàn tán.
Còn Phượng Cửu thì không để ý tới sự chú ý của dân chúng trong thành mà nàng chỉ cười với Diêm chủ đang đi bên cạnh rồi nói: “Ở thành này có một nhà nấu cháo khá ngon, chúng ta đi ăn cháo rồi mới đi dạo phố nhé!”
Nghe vậy, Diêm chủ biết sáng nay nàng vẫn chưa ăn nên gật đầu đồng ý: “Ừ, nàng dẫn đường đi.”
“Ở ngay phía trước kia, quẹo qua một con phố là đến.” Nàng cười nói rồi dẫn bọn họ về phía quầy cháo đó.
Đó là một quầy cháo bên mép phố, chủ quầy là một đôi vợ chồng già, nếu bình thường đến thì cũng gặp vài người đang ăn. Nhưng bây giờ có lẽ đã gần trưa rồi nên không có ai.
Diêm chủ ngồi cùng một bàn với Phượng Cửu, ba người Khôi Lang, Ảnh Nhất và Lãnh Hoa ngồi cùng một bàn. Họ gọi một nồi cháo Bách Tiên, chủ quầy nhìn có vẻ như sắp dọn quầy rồi nhưng còn cố nán lại, ông cười híp cả hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255558/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.