Phượng Cửu xoa xoa mũi, ngước mắt lên nhìn hắn, cười híp mắt hỏi: “Diêm chủ? Còn việc gì sao?”
“Bổn quân đến đây cũng chỉ vài ngày, nhưng nàng lại không cố gắng làm tròn bổn phận của chủ nhà, lẽ nào nàng không thể bỏ ra một ngày để đi dạo cùng bổn quân sao?” Hắn nói với nàng bằng một giọng nói trầm ấm rồi lại dùng đôi mắt sâu xa nhìn chằm chằm nàng. Nếu như nghe kĩ thì còn có thể nghe được sự oán trách trong giọng nói đó, nó giống như một oán phụ chuẩn bị phải sống lạnh lẽo một mình vậy.
“Ha ha, cái này...”
Nhìn thấy nàng cười ngượng ngùng, đôi mắt đen láy đang chuyển động dường như đang định đưa ra chủ ý gì đó thì hắn liền cắt lời nàng ngay lập tức, hung dữ uy hiếp: “Nàng dám viện cớ với bổn quân thử xem.”
Nghe vậy, khóe miệng của Phượng Cửu giật một cái, nàng liếc hắn, mặt mũi tươi cười nói: “Diêm chủ, ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ muốn nói là lần này là ta quay về thay y phục rồi ra ngoài cùng ngươi.”
Nghe thấy những lời đó, sắc mặt của Diêm chủ mới dãn ra, hắn liếc qua bộ váy màu hồng trên người nàng rồi nói: “Bộ y phục này cũng khá đẹp.” Ngụ ý của nó chính là, ta nhìn thấy nó cũng rất đẹp không cần thay cũng được.
“Như thế này mà được sao? Nhưng lần này là ta đưa Diêm chủ ra ngoài chơi thì phải trang điểm lại từ đầu. Ha ha, ngài an tâm, ta sẽ không tìm cớ bỏ trốn đâu. Ta quay về thay y phục, ừm, không mất nhiều thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255556/chuong-458.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.