“Phụ thân!”
“Gia gia!”
“Lão thái gia!”
Nghe thấy tiếng la thất thanh của con cháu mình ở phía đó, lão thái gia đứng vững rồi trừng mắt nhìn bọn họ cứ như thể ông không nhìn thấy lão tu sĩ Kim Đan kia đang xông tới và muốn cho ông một chưởng trí mạng vậy, ông đáp lại bọn họ bằng một tiếng quát.
“Gào cái gì mà gào? Lão phu chết vẫn còn chưa chết mà!”
Nghe vậy, Phượng Cửu đang đứng một bên không nhịn nổi cười, đôi mắt nàng sáng long lạnh nhìn theo ông ấy. Mà trong lúc đó, không ai để ý rằng dưới ống tay áo của nàng, đôi tay nàng đang vuốt một chiếc ngân châm.
Đôi mắt mang theo ý cười của nàng nhìn Cảnh lão thái gia, tiện đà liếc sang lão tu sĩ Kim Đan đang xông lên kia, tay nàng khẽ rút ra chiếc ngân châm rồi cùng lúc đó dùng giọng nói đầy sùng bái hét lớn.
“Cảnh gia gia cố lên! Người là lợi hại nhất!”
Lão tu sĩ Kim Đan đột nhiên bị hoảng bởi tiếng hét của nàng, cũng cùng lúc đó hắn thấy hình như thân thể của hắn có gì đó không giống như bình thường. Nhưng hắn không để ý mà chỉ cười lạnh, lợi hại nhất ư? Phượng đại tiểu thư này đúng là rất ngây thơ.
Nhưng chỉ một khắc sau, sắc mặt của hắn liền thay đổi...
“Ha ha! Tốt! Vẫn là Phượng nha đầu tin ta, không giống như những tên kia, tên nào cũng chỉ biết xem thường lão phu!”
Cảnh lão thái gia giống như một đứa bé vậy, trong lòng rất vui vẻ bởi tiếng hét ầm ĩ cổ vũ của nàng. Thu tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255514/chuong-416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.