Đám cấm vệ xung quanh nhìn thấy nàng giết vị tướng lĩnh kia ngay tại chỗ thì tên nào tên đấy đều tỏ vẻ sợ hãi, chúng nhao nhao rút lui. Bọn chúng có trên trăm người mà chỉ có hai vị tướng lĩnh dẫn đầu, bây giờ một người chết rồi, một người thì bị thương nặng ngã xuống đất. Nếu như lúc này bọn chúng xông lên thì chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Hai lão già kia nhìn thấy Phượng Cửu động thủ giết người mà lại còn là kiểu giết người không chút do dự thì kinh ngạc vô cùng. Họ cảm thấy rất bất ngờ về thân thủ kỳ lạ và sự lợi hại của nàng, họ vốn chỉ cho rằng nàng cũng chỉ là một nữ tử xinh đẹp có một không hai, nhưng thật không ngờ nàng lại ra tay một cách dứt khoát như vậy.
Có điều chuyện này cũng đúng, nếu như là một nữ tử bình thường thì sẽ không được điện hạ của bọn họ coi trọng đến vậy.
Nhìn thấy đám cấm vệ xung quanh từng bước từng bước lùi lại, sắc mặt lộ rõ vẻ sợ hãi. Hai lão già kia cùng hừ một tiếng, một người trong hai người đó quát lên: “Không có tiền đồ! Các ngươi đã quên mệnh lệnh của quốc chủ các ngươi rồi sao? Tiến lên hết cho ta! Ngoại trừ Phượng đại tiểu thư, còn những người khác trong Phượng phủ đều bắt hết về cho ta!”
Nghe được những lời nói đó, ánh mắt của Phượng Cửu lạnh lùng, nàng đang định mở miệng thì nghe thấy một tiếng hét đầy tức giận, nó khiến nàng sững người lại.
“Ta xem ai dám!”
Một giọng nói già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255511/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.