Nghe thấy vậy, lão thái gia vội vàng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Nghiêm quản sự, đây đúng thực là giúp người khi gặp nạn mà! Cho dù con ta có thể vượt qua nguy hiểm hay không thì hôm khác ta sẽ mang lễ đến nhà để cảm ơn”
“Lão thái gia quá lời rồi!”
Nghiêm quản sự cười rồi lấy hai lọ dược tễ đưa cho ông, sau đó nói: “Một lọ dùng để trị nội thương còn một lọ dược tễ dùng để giải độc, lão thái gia hãy nhanh chóng cầm đi cho Phượng tướng quân dùng đi, Nghiêm mỗ không ở lại nữa, xin cáo từ!”
Hắn chắp tay nói xong rồi xoay người rời đi.
Lão thái gia vội vàng bảo quản gia tiễn Nghiêm quản sự đi, còn mình thì cầm dược tễ đến phòng Phượng Tiêu.
Lúc ông quay lại phòng thì hình như trong phòng đã được quét dọn qua rồi, bộ y phục nhuốm đầy máu mà Phượng Tiêu mặc trên người đã được Quan Tập Lẫm và Lãnh Hoa thay ra, tuy Phượng Tiêu vẫn còn hôn mê nhưng hơi thở dường như đã không còn yếu như trước nữa rồi.
“Phượng nha đầu, cha cháu thế nào rồi? Có còn nguy hiểm đến tính mạng nữa không?” Lão thái gia đi đến bên cạnh Phượng Cửu lo lắng hỏi.
Phượng Cửu nhấp một ngụm trà nóng mà Lãnh Hoa bưng lên, thở phào nhẹ nhõm rồi nói: “Gia gia yên tâm đi, trước mắt thì không còn nguy hiểm nữa, có điều có thể thoát khỏi nguy hiểm hay không thì còn phải chờ đến tối nay xem có bị phát sốt hay không đã, nếu như sốt quá cao mà không thể hạ xuống được thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255417/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.