Bộ bạch y trên người Phượng Cửu phối hợp với dung mạo tuyệt đẹp của nàng thì dù đi đến đâu cũng sẽ hấp dẫn ánh mắt mọi người. Chưa nói đến khuôn mặt tuyệt đẹp, thì dáng người xuất sắc đầy khí chất của nàng cũng được coi là cực kì hiếm thấy trong số các thế gia ở nơi phồn hoa, chứ đừng nói là ở trong trấn nhỏ nơi biên giới khá vắng vẻ này.
Lãnh Sương mặc bộ quần áo màu đen sát người như lúc trước, dáng vẻ lả lướt, khuôn mặt lạnh lùng, tuy xinh đẹp nhưng lại khiến người khác không dám đến gần.
Vì tiến vào thành, nên các nàng cưỡi ngựa đi chậm rãi. Dương Dương ngồi phía trước Phượng Cửu càng thêm tò mò nhìn ngắm xung quanh, khuôn mặt đầy hứng thú.
Phượng Cửu hơi nghiêng đầu nói: “Lãnh Sương, bọn ta đến quán mì hoành thánh nhỏ phía trước đợi ngươi. Ngươi đi mua một ít lương khô để trên đường chúng ta có cái ăn, tiện thể mua về cho Dương Dương chút bánh ngọt và một ít đồ ăn vặt...”
“Dạ.” Lãnh Sương lên tiếng, hai chân thúc ngựa đi về phía trước.
Còn Phượng Cửu và Dương Dương thì lại đi đến quán hoành thánh nhỏ cách đấy không xa, gọi hai tô hoành thánh vừa ăn vừa chờ.
“Phượng tỷ tỷ, trong thành đẹp quá, có rất nhiều thứ mà trước đây Dương Dương chưa từng thấy.” Hai mắt của nó ánh lên tia sáng nhìn nàng, cả người đều toát ra tâm tình vui sướng và mãn nguyện.
“Trong nhà tỷ tỷ đẹp hơn nhiều.”
Nàng xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, nói:
“Ăn nhanh đi! Ăn xong chúng ta sẽ lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255381/chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.