"Xuân tâm nhộn nhạo?"
Phía sau, khi giọng nói trầm thấp mang theo từ tính truyền vào trong tai, cả người Ảnh Nhất cứng đờ, nhìn thấy Hôi Lang cúi đầu rũ xuống, đứng rất cung kính, không khỏi thầm mắng: Thật sự không phải là huynh đệ! Chủ tử tới cũng không nhắc nhở ta!
Sau đó xoay người, nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của chủ tử, hắn kéo miệng cứng đờ, gọi một tiếng: "Chủ... chủ tử."
"Gần đây trên mặt bổn quân đều viết xuân tâm nhộn nhạo sao?" Diêm Chủ liếc hắn, ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm dừng ở trên người Ảnh Nhất, khiến trong lòng hắn phát lạnh.
"Không... không phải." Hắn cúi đầu xuống, một bộ dạng đáng tiếc.
"Bổn quân tựa hồ nghe thấy ngươi rất tò mò đối với nam nhân? Nếu như vậy, Hôi Lang, ném Ảnh Nhất đến Thanh Phong Lâu, để hắn quan sát ba ngày." Nói xong, lập tức xoay người đi trở về.
"Chủ tử......"
Khuôn mặt Ảnh Nhất giống như khóc tang hướng về phía bóng dáng Diêm Chủ kêu lên: "Thuộc hạ không có hứng thú đối với nam nhân, cũng không hiếu kỳ, Thanh Phong Lâu, thuộc hạ không muốn đi......"
"Hắc hắc hắc, ngươi cũng đừng kêu nữa, lời chủ tử nói từ trước đến nay đều chưa từng thu hồi, đi thẳng một chút. Huynh đệ, ta sẽ tự mình tiễn ngươi một đoạn đường, ha ha ha!" Hôi Lang cười to vui sướng khi người gặp họa, vỗ vỗ bờ vai và lôi kéo hắn đi ra bên ngoài.
Ảnh Nhất trừng mắt nhìn Hôi Lang, cả giận nói: "Hôi Lang! Ngươi là có mục đích, đúng hay không?"
"Ta đã chớp mắt nhiều lần với ngươi, chính ngươi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255305/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.