- Các người làm vậy mà là cảnh sát à? Khoác trên mình bộ cảnh phục mà lại làm cái chuyện bỉ ổi, hèn hạ.
Trương Đại Thiểu tức giận chỉ thẳng vào mặt Lưu Ba chửi ầm lên:
- Cầm tiền thuế của nhân dân để rồi làm mấy trò rác rưởi này à?
Trương Đại Thiểu tức giận mắng Lưu Ba một trận khiến mọi người choáng váng, sửng sốt, ngây người ra. Bọn họ nghẹn họng trố mắt nhìn Trương Đại Thiểu, không thể tin được là tên tiểu tử này lại dám nhục mạ cảnh sát.
Lưu Ba bị mắng cũng trở nên hồ đồ, hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, tức giận la làng lên giống như là muốn ăn thịt người vậy:
- Phản, phản rồi, lại dám mắng ông này à, muốn gì đây?
Bao Đại Hải sau khi ngẩn người ra thì cũng cười sung sướng, hai mắt nhắm tít lại thành một đường thẳng tắp:
- Trương Thiên ơi là Trương Thiên, đây là điếc không sợ súng, vốn đang lo là một gậy không đánh chết được mày, bây giờ thì tốt rồi, đắc tội với anh Ba là mày chết chắc rồi.
- Tao không chỉ chửi mà còn đánh chết mày.
Mắt Trương Đại Thiểu đỏ bừng lên, mặc dù hắn không phải là người ở thế giới này nhưng trái tim chính trực thì không bao giờ mất đi được.
Vậy nên hắn liền vào trong giường cầm gói thuốc phiện kia lên đập cái bốp vào mặt Lưu Ba.
Lực tay của Trương Đại Thiểu rất mạnh nên số ma túy liền bị vỡ nát ra và rơi trên mặt, trên người Lưu Ba khiến hắn ho sặc sụa.
Mọi người đều hóa đá,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-pham-tien-y/1406927/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.