Cái người tên là "Minh Viễn" kia đúng là bạn trai của Liễu Thanh Thanh, nói một cách khách quan thì bộ dạng đó vẫn có thể chấp nhận được, có điều đó vẫn chỉ giới hạn trong khách quan mà thôi, ít nhất trong mắt Trương Đại Thiểu thì người xấu xí nhất định là người yêu nước yêu dân.
- Này, Thanh Thnah, mấy thứ này để cho anh.
Lưu Minh Viễn tận tình xách hết hành lý của Liễu Thanh Thanh, đương nhiên là có cả chậu hoa kia nữa.
- Được rồi, đi thôi.
Sau đó hai người còn đùa giỡn và tiếp tục đi ra ngoài, thoạt nhìn qua thì có thể nói miệng của Lưu Minh Viễn rất đặc biệt, dọc đường đi có thể khiến cho Liễu Thanh Thanh cười không ngừng nghỉ.
- Dễ dàng bị lời nói ngon ngọt lừa gạt vậy sao?
Trương Đại Thiểu bĩu môi, vừa chắp tay lắc đầu ngán ngẩm vừa xốc lại lại tinh thần, duy trì một khoảng cách theo dõi và tính toán tìm thời cơ tốt để ra tay.
Liễu Thanh Thanh và Lưu Minh rời khỏi nhà ga rất nhanh.
Đột nhiên Trương Đại Thiểu dừng bước, ánh mắt nhạy bén phát hiện ra có người đang theo dõi Liễu Thanh Thanh.
Quét mắt nhìn sang thì người đó là một thanh niên nhuộm tóc vàng, mặc một bộ đồ màu xanh có vẻ quyền quý, lén lút đi theo sau, nhìn Liễu Thanh Thanh rồi chảy nước dãi, nhân lúc ở ngoài nhà ga có nhiều người qua lại thì liền tiếp cận phía sau Liễu Thanh Thanh.
Trương Đại Thiểu vừa nhìn là biết ngay là người trong nghề.
Vốn dĩ Trương Đại Thiểu định mặc kệ tên tóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-pham-tien-y/1406914/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.