Ngày hôm sau, Hồ Thiên Quảng đi đến công ty để phỏng vấn, hắn ngàn tưởng vạn tưởng cũng không nghĩ đến người ngồi ở đối diện hắn, ngồi chính giữa ba người quản lí là người đã hại hắn làm cả đêm mộng xuân nhớ đến. Người kia ngồi nghiêm trang ngay ngắn, cho dù nhận ra Hồ Thiên Quảng nhưng cũng không có lộ ra thần sắc kinh ngạc, mà là lãnh đạm hỏi hắn mấy vấn đề, bình thường đến không thể bình thường hơn theo hình thức một cuộc phỏng vấn. Hồ Thiên Quảng cũng trả lời hết các câu hỏi, nhưng ánh mắt lại chuyên chú theo dõi cậu.
Một chút đều không có thay đổi, người như Phương Lâm Phàm có khí chất lạnh như băng làm cho Hồ Thiên Quảng không khỏi hồi tưởng buổi tối đầy nhiệt tình đó. Thật muốn phá bỏ vỏ ngoài lạnh lùng của nam nhân này rồi đặt cậu dưới thân để mình mặc sức dày vò.
Nếu buổi tối đó bởi vì giao dịch mới có thể thượng một nam nhân, thì hôm nay chính bản năng dục vọng của hắn, bản năng dã thú của hắn, cả người mạch máu đều sôi trào, kêu gào nhanh đè nam nhân kia xuống để cho hắn thấy bên dưới ánh mắt lạnh lùng là bản chất dâm đãng của nam nhân.
Nam tinh anh! Tốt – Hồ Thiên Quảng khẽ cười lạnh, thầm nghĩ những cách có thể làm để gỡ bỏ mặt nạ lạnh lẽo mà Lâm Phàm đang đeo trên mặt.
“Giám đốc, thế nào ạ?” Thư ký của Phương Lâm Phàm rụt rè hỏi khi không thấy biểu tình của giám đốc.
“Ân, các anh tự quyết định.” Phương Lâm Phàm thản nhiên trả lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-doi-xam-chiem/6126/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.