Sở Giá Quân: Mấy anh đang theo dõi hả? Có phải cái người hôm nay cướp kho bạc ở đối diện kia không?
Sở Giá Quân: Thấy hắn chưa?
Đồng nghiệp thở dài: Cậu sinh viên này, nếu mà thấy hắn rồi thì tụi anh còn ở đây làm gì?
Kỷ Dũng Đào: Trong xe nhiều người quá, ra ngoài bớt hai người đi, theo dõi hai bên đông tây.
Đồng nghiệp: Anh bảo cậu nhóc sinh viên này về đi.
Kỷ Dũng Đào: Nó không ngậm miệng lại được thì sao?
Sở Giá Quân: Anh Dũng, em muốn hút thuốc…
Kỷ Dũng Đào: Tốt nhất là cậu nuốt cả mẩu thuốc hết luôn cho anh.
Trong xe chỉ còn lại hai người bọn họ. Rạng sáng, Hứa Phi buồn ngủ, nằm cuộn mình ngủ ở ghế sau.
Trong mơ gã nghe thấy tiếng bộ đàm vô tuyến, chỗ nào cũng đang báo cáo tình hình, không phát hiện có kẻ khả nghi.
Sáu giờ sáng, xe rác chầm chậm tiến vào tầm mắt của bọn họ. Tên cướp vẫn như cũ không hề xuất hiện.
Kỷ Dũng Đào: Phái người đi theo xe rác, có khả năng hắn sẽ cướp xe.
Sở Giá Quân hai mắt díu lại: Cả đêm qua rốt cuộc canh cái gì vậy chứ?
Sở Giá Quân: Cái thứ đó nằm ở khu rác cả đêm rồi, đổi lại là em thì em chả thèm nữa đâu…
Kỷ Dũng Đào vốn dĩ không định coi mấy lời của gã là thật, nhưng ngay lúc cúp máy bộ đàm, anh đột ngột ngừng lại.
Anh mở cửa xe lao về phía đống rác, ngăn nhân viên lao công đang xách túi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-tap-nhung-vu-an-bi-an-trong-khu-chung-cu-song-ai-nha/2446652/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.