Quê của Thành Cứu là nơi nổi tiếng với những bức tượng Phật được điêu khắc bằng gỗ, nhưng vị trí địa lý của thôn đó không tốt, không trồng trọt được nhiều, thanh niên càng dần càng ít đi, về sau có người ra đường cái cướp xe chở hàng, kéo cả hắn đi cùng. Mấy chuyện này diễn ra nhiều lần thì cảnh sát lại càng siết chặt an ninh hơn, thế là hắn dẫn theo cháu trai trốn đi chỗ khác, ở phía Bắc làm việc chân tay một thời gian nhưng do đánh quản đốc bị thương nên lại bỏ chạy lần nữa…
Hắn nói liên tục không ngừng, Sở Giá Quân ngồi trong góc, dựa vào tường của tầng hầm hút thuốc, không chữ nào lọt tai. Thành Cứu cứ ra rả ra rả, nhìn qua làn khói, hắn thấy hai mắt Sở Giá Quân đỏ ửng, hình như đang khóc. Hắn không hiểu tên này bị làm sao – khắp cái giới này ai cũng từng nghe đến người cầm đầu băng "Mặt Nạ", tuổi còn trẻ nhưng ra tay tàn nhẫn, điên cuồng, bọn họ nghĩ rằng chỉ cần kết thân với Sở Giá Quân thì có thể muốn làm gì thì làm ở bất cứ thành phố nào ngoài kia.
Thành Cứu: Tao bảo thằng cháu cứu mày không phải để mày khóc. Mày nói đi, nếu triển lãm kia tổ chức ở Thượng Hải thật thì cần bao nhiêu người mới được?
Thành Cứu: Tao thấy có bảy tám thằng cũng được… đều là tay lão làng hết. Đường ở Thượng Hải không chia hướng Đông Tây Nam Bắc, cảnh sát địa phương thông thuộc đường xá, nhưng nếu như là người ngoài tỉnh đến “làm việc”, hễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-tap-nhung-vu-an-bi-an-trong-khu-chung-cu-song-ai-nha/2446620/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.