"Đây là tớ mua ở một cửa hàng thú cưng lúc đi dạo phố đấy, mua mấy bộ liền, cậu có muốn thử không?" Tô Ngọc lập tức đưa ra lời mời.
Mắt Lý Tiểu Huyên sáng rực lên, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Được được..."
Sau đó ánh mắt hai người đều đổ dồn vào hai con hồ ly đang cười ngặt nghẽo. Tiểu Hồng Tiểu Bạch rùng mình, lập tức nhấc chân định chạy, đáng tiếc chưa kịp nhúc nhích đã bị Tô Ngọc và Lý Tiểu Huyên mỗi người tóm gọn một con.
"Chi chi..." Cứu hồ với! Thỏ Ông Già lập tức tỉnh táo hẳn lại. Một người vui không bằng mọi người cùng vui. Nhìn thấy hai con hồ ly vừa nãy còn cười nhạo nó sắp bị biến thành bộ dạng ngốc nghếch này, trong lòng nó thoải mái hơn hẳn. Hừ hừ, cho các người cười nhạo tôi, quả báo đến rồi nhé!
Hoàn toàn mặc kệ nỗi lòng đẫm lệ của hai con hồ ly, Lý Tiểu Huyên và Tô Ngọc hưng phấn lôi chúng vào phòng.
Mục Khải Nguyệt và Mạc Vân Khuynh nhìn nhau nhún vai, sau đó ngồi xuống phòng khách ai làm việc nấy. Chỉ có Trần Trường Ca rùng mình lầm bầm: "Sao tôi cảm thấy hai người phụ nữ này điên cuồng thế nhỉ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vừa dứt lời liền đón nhận hai ánh mắt lạnh lùng, hắn cười gượng một tiếng: "Nói nhầm... nói nhầm..." Mẹ kiếp, hộ thê cuồng ma không thể trêu vào, nói hai câu cũng không được.
Chờ mấy vị bô lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245929/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.