"Chít chít..." Tiểu Tím và Bạch Chỉ thấy em bé có vẻ đã ngủ, bèn đứng thẳng dậy khua tay múa chân muốn nói gì đó.
"Tiểu Thải, phiên dịch viên!" Tô Ngọc bất đắc dĩ gọi một tiếng, tha thứ cho cô thật sự không hiểu nổi ngôn ngữ hình thể của động vật.
"Đến đây! Tiểu thư xinh đẹp xin hỏi cô có gì căn dặn, chim nhất định sẽ giải quyết hoàn mỹ mọi việc cho cô. Xin hãy gọi tôi là Tiểu Thải vĩ đại, cảm ơn. Bất kể là phương diện đời sống hay tình cảm đều được nha cưng, đối với người đẹp tôi sẽ giảm giá 20%."
Tô Ngọc một tay tóm lấy nó quát: "Mày mỗi lần không lải nhải một hồi là c.h.ế.t à!"
"Được rồi, làm việc ngay đây. Khụ khụ." Tiểu Thải lấy giọng. "Hai con chồn tía này nói bố mẹ chúng nó hai ngày trước ra ngoài săn mồi bị thú dữ khác coi thành con mồi, sau đó c.h.ế.t rồi."
"Đúng đấy, em bé chúng nó mới sinh được mấy tuần thôi, lông còn chưa mọc đủ. Hai chị em này trở về liền thấy đứa em nhỏ bị đói đến thoi thóp. Mấy ngày nay vẫn luôn tìm nước trái cây và bắt một số thỏ cái về cho b.ú sữa mới cầm cự được đến giờ. Bất quá cái đà này nếu không nghĩ ra cách khác thì e là toi mạng mất." Tiểu Thải nhìn bé chồn tía đang ngủ say trong tay Tô Ngọc lắc đầu, vẻ mặt thâm trầm thở dài. "Bé thế này sao lại khổ thế chứ. Nhưng mà giờ tốt rồi, gặp được tỷ tỷ, nó chắc chắn sẽ sống lại thôi."
Ngón tay Tô Ngọc vuốt ve
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245913/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.