Kim Điêu nghỉ ngơi một lát, nhìn con trai mình chơi đùa cùng các con vật khác, có khi còn bị đè ra vần vò, trong lòng nó vô cùng khó chịu. Nó quyết định sau này phải dạy chúng cách săn mồi để trở nên mạnh mẽ hơn. Tuy còn nhỏ nhưng bị đè ra như thế thật sự quá ngu ngốc, quá làm mất mặt gia tộc Kim Điêu chúng nó.
Kim Điêu đã nghỉ ngơi đủ, tuy vết thương trên người vẫn còn hơi đau nhưng chẳng nhằm nhò gì. Nhớ hồi nó mới ra ràng, sống khổ sở biết bao, hầu như ngày nào cũng bị thương, ngày nào cũng phải trốn chui trốn lủi để tránh thiên địch. Từ sau lần một chọi ba bị thương nặng đó, nó chưa từng bị thương nặng như vậy nữa. Không thể không nói con hắc xà kia quả thực khiến nó kiêng dè.
Đứng dậy rũ bộ lông vũ, ừm, nó muốn đi tắm một cái. Nhìn chằm chằm vào sân sau nhà Tô Ngọc, nơi đó có hơi thở sinh mệnh nồng đậm, nó không chờ được muốn bay qua đó ngay.
"Bẹp..." Một vật gì đó rơi từ trên người nó xuống. Kim Điêu nghi hoặc cúi đầu, liền thấy một con thỏ loạng choạng đứng dậy, nhìn nó với ánh mắt đầy phẫn nộ.
Con thỏ nào đó đang ngái ngủ không vui vẻ gì, nó đang ngủ ngon giấc lại bị đ.á.n.h thức. Nó nhảy phắt đến dưới chân Kim Điêu, giơ hai cái răng cửa lên c.ắ.n một phát.
"Phì phì..." Mẹ kiếp, da dày quá c.ắ.n không thủng. Thỏ Ông Già ghét bỏ nhổ ra, sau đó xoay người, nhấc một chân sau lên, dòng chất lỏng ấm nóng tưới thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245911/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.