Thôi được rồi, Tô Ngọc cảm nhận luồng gió thổi tới, vì cái mạng nhỏ của mình nên cô quyết định không qua đó nữa.
"Các ngươi cũng ngoan ngoãn ở yên đấy cho tao! Nếu qua đó không cẩn thận ngã xuống thì thành thịt nát đấy, cho dù được Kim Điêu đỡ thì cũng bị người ta đè bẹp dí thôi." Tô Ngọc tóm lấy Thỏ Ông Già đang định chạy qua, dặn dò ba con thú kia.
"Ngao ngao..." Được rồi, chúng nó đành tiếc nuối đứng nhìn. Vừa rồi lúc Kim Điêu dang cánh, chúng nó xem mà nhiệt huyết sôi trào a.
"Chíp... Chíp chíp..." Kim Vũ Bạch Vũ chạy tới nhìn xuống, nhưng vì có sương mù che khuất nên dù có đôi mắt ưng nhìn xa cũng chẳng thấy gì.
"Chíp chíp?" Gió hơi lớn, hai con điêu nhỏ bám vào vách đá, cái đầu nhỏ cố sức vươn dài xuống dưới nhìn.
Một cái bóng đen dần hiện ra trong sương mù. Vút một cái, Kim Vũ và Bạch Vũ trợn mắt há hốc mồm nhìn Kim Điêu đang vỗ cánh lơ lửng giữa không trung cách cửa hang không xa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chíp chíp... Chíp ô..." Kim Vũ kích động đến lạc cả giọng. Nó nhảy cẫng lên vẫy cánh, hướng về phía Kim Điêu kêu gào inh ỏi, Bạch Vũ cũng chẳng khá hơn là bao.
"Chíp chíp..." Kim Vũ nhảy nhót đột nhiên nhảy tót xuống, làm tim Tô Ngọc thót lại, chân vô thức bước tới một bước nhỏ.
"Chíp chíp... Chíp chíp..." Kim Vũ đang rơi xuống có chút hoảng loạn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245902/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.