Đã hai ngày kể từ khi xuất viện. Anh trai của Lý Tiểu Huyên cùng Hạ Vũ Toàn, Đồ Du chỉ chơi ở thôn Linh Khê được hai ngày thì buộc phải trở về. Hai ngày nay Cô Tô Tiêu Hành cũng rất có tâm không tăng thêm nhiệm vụ cho Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt, nhưng đây chỉ là tạm thời mà thôi...
"Oa... Khụ khụ..." Tiểu Thải đứng trên cửa sổ phòng ngủ của Tô Ngọc hắng giọng. Bên dưới, Tiểu Thổ, Tráng Tráng và mấy nhóc con ngồi thành một hàng. Tiểu Nguyệt Nha, Bạch Nhị và Tiểu Kim cũng đứng phía sau, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên Tiểu Thải và Thỏ Ông Già.
"Gâu gâu..." Tỷ tỷ dậy đi!
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già giẫm giẫm lên bệ cửa sổ, nhìn vào bên trong qua lớp kính, đáng tiếc bị rèm cửa che khuất nên chẳng thấy gì.
"Tránh ra, để chim thể hiện. Ta cũng không tin ma âm của chim không đ.á.n.h thức được cô ấy!" Tiểu Thải ưỡn bộ n.g.ự.c đầy thịt, dõng dạc nói.
"Anh tém tém lại chút đi. Thỏ Ông Già anh tốt nhất nên tránh ra, kẻo lát nữa tên này gào lên thì có anh chịu khổ đấy." Hồng Cô bay lượn trên không trung không chút lưu tình đả kích.
"Bà xã, sao em có thể nói chim như vậy? Giọng của chim vẫn rất hay mà, tuy rằng có hơi cao một chút, nhưng như vậy mới có bản sắc chứ. Nhớ năm xưa anh chính là ca vương đ.á.n.h bại mọi loài chim thiên hạ vô địch thủ, ai gặp chim mà chẳng điên cuồng xin chữ ký?" Tiểu Thải vẻ mặt khoe khoang c.h.é.m gió.
"Chi chi... Thôi đi ông tướng, đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245893/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.