Chúng nó như đã thương lượng trước, đồng loạt quay lưng lại, nhất quyết không nhìn Tô Ngọc, mặc kệ cô nói gì.
Mục Khải Nguyệt ngồi trên giường ung dung quan sát một lúc, thấy Tô Ngọc dỗ dành chúng nó thì nhíu mày. Sau đó cậu xuống giường, tóm lấy phần da sau gáy Tiểu Thổ nhấc lên.
"Xem này, nặng thế nào rồi, còn làm mình làm mẩy. Vốn dĩ bọn tao định hôm nay về đấy, nhưng nếu chúng mày giận dỗi thế này thì thôi khỏi về nhé." Mục Khải Nguyệt thở dài, kéo tay Tô Ngọc định quay lại giường bệnh.
"Ngao ngao..." Bố nuôi thối tha, lại bắt nạt trẻ con! Tiểu Thổ vung vẩy tay gấu, vài bước chạy tới bổ nhào vào người cậu.
"Yên phận chút đi, tao không khỏe như mày đâu. Nếu làm vết thương tao nứt ra thì hôm nay chúng ta khỏi về đấy." Lại uy h.i.ế.p một phen, hai người cũng không đọc sách nữa. Rốt cuộc mấy tên nhóc này đều là do cậu tay bế tay bồng nuôi lớn, Mục Khải Nguyệt đối với chúng vẫn rất khoan dung, liền ngồi xuống chơi cùng chúng.
Thực ra mục đích lớn nhất là không để chúng nó bám lấy Tô Ngọc, đương nhiên điều này cậu sẽ không nói ra đâu.
"Ấy ấy, Tráng Tráng chúng nó tới chơi nè!" Lý Tiểu Huyên mở cửa, thấy hai chiếc giường trong phòng đã bị đám thú chiếm đóng, cô nàng ôm mặt vẻ mê mẩn.
"Các bé cưng đáng yêu có phải đến thăm chị Tiểu Huyên không hả? Có nhớ chị không nào?" Lý Tiểu Huyên hoàn toàn không có chút tự giác của bệnh nhân, bước nhanh tới nhào lên giường Tô Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245891/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.