Tô Ngọc nghe được giọng nói của anh, đôi bàn tay trắng như phấn cứ thế đ.ấ.m từng cái vào vai anh, giọng rầu rĩ như sắp khóc: "Sao anh lại đáng ghét, lại xấu xa như vậy, đến giờ mới chịu tỉnh lại? Anh có biết mọi người lo lắng cho anh lắm không hả!"
"Ừ, anh đáng ghét, anh xấu xa. Sau này anh sẽ không để em phải lo lắng nữa đâu." Mục Khải Nguyệt tự động lờ đi hai chữ "mọi người", mặc cho Tô Ngọc trút giận lên người mình, vòng tay càng ôm c.h.ặ.t cô hơn.
Tô Ngọc khóc một lúc, sụt sịt ngẩng đầu lên. Ánh mắt chạm phải đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch của Mục Khải Nguyệt, mặt cô đỏ bừng trong nháy mắt. Cô có chút quẫn bách, lại vùi đầu xuống n.g.ự.c anh không dám ngẩng lên, hai tay căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy áo anh.
"Ha ha..." Mục Khải Nguyệt thấy bộ dạng này của cô liền bật cười, xoa xoa đầu Tô Ngọc làm mái tóc vốn đã hơi rối của cô càng thêm rối bời. "Ngoan nào, để anh nhìn một cái."
"Không muốn." Tô Ngọc lí nhí, nhất quyết không chịu ngẩng đầu.
Anh nhìn phản ứng của Tô Ngọc với ánh mắt đầy ý cười. Thấy bộ dạng thẹn thùng e ấp của cô, lòng anh mềm nhũn, ngón tay không kìm được lại nhéo má cô vài cái, giống như lúc trước cô hay nhéo má anh vậy.
Tô Ngọc trừng mắt nhìn anh: "Muốn làm gì! Không phải anh bảo thịt nhéo không đau sao?"
Mục Khải Nguyệt chẳng hề để ý, thậm chí còn ghé sát mặt lại gần: "Này... Ngọc Ngọc, em nhéo anh đi."
"Đây là bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245889/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.