Thánh Long Y cũng không hỏi nơi đó ở đâu, ông vuốt chòm râu dài gật đầu: "Càng sớm càng tốt. Tuy nói làm t.h.u.ố.c dẫn thì rắn đỏ còn nhỏ, nhưng năng lực của nó không hề nhỏ, cho nên cháu không cần lo lắng nó không trị được cho thằng nhóc này."
"Vậy thì tốt rồi. Cháu đi xem Tiểu Huyên thế nào đã." Tô Ngọc sờ trán Mục Khải Nguyệt.
"Đi đi. Cũng may con bé đó bị thương nhẹ hơn chút, hôm qua đã tỉnh rồi."
"Chị Tiểu Ngọc!" Vừa ra khỏi phòng bệnh, Tô Ngọc liền thấy Hạ Vũ Toàn và Đồ Du xách giỏ trái cây đi tới. Thấy Tô Ngọc, Hạ Vũ Toàn hưng phấn kéo Đồ Du chạy lại.
"Em chậm chút đi." Đồ Du bị bắt buộc phải chạy theo.
"Trùng hợp thật, các em đến bệnh viện làm gì thế?" Tô Ngọc cười chào hỏi hai người.
"Chi chi..." Tiểu Hồng và Tiểu Bạch - hai con hồ ly nhỏ xinh dựng đứng đôi tai to, thò đầu ra từ sau lưng Tô Ngọc nhìn hai người, cái đuôi xù đung đưa phía sau khiến người ta chỉ muốn túm lấy.
"Hồ ly?" Mắt Hạ Vũ Toàn sáng rực, nhìn chằm chằm hai tiểu gia hỏa trên vai Tô Ngọc không chớp mắt.
"Chi chi..." Kêu một tiếng với hai người, Tiểu Hồng và Tiểu Bạch nhảy xuống khỏi vai Tô Ngọc, đi về phía phòng bệnh của Lý Tiểu Huyên ngay cạnh đó.
"Meo..." Tiểu Nhu Mễ liếc hai người một cái, sau đó như nữ hoàng nâng cằm, bước đi uyển chuyển vào phòng bệnh.
Thỏ Ông Già đảo mắt, cuộn tròn người lại, lăn lông lốc về phía Tiểu Nhu Mễ.
"Meo meo meo..." Mông Tiểu Nhu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245885/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.