Trở về thôn Linh Khê, Tô Ngọc vừa về đến nhà đã thấy trước cửa có một dàn thú cưng đủ loại đang ngồi chờ.
"Ngao ngao..." Mấy con thú nhỏ lon ton chạy đến, cẩn thận ôm lấy chân cô. Chúng ngửi thấy trên người Tô Ngọc có mùi m.á.u tanh, mọi người đều nói chị bị thương, đau lắm.
"Chị ơi..." Tiểu Nặc Nặc kéo tay Tô Ngọc, nước mắt lưng tròng nhìn cô: "Chị ơi, chị bị thương ở đâu? Tiểu Nặc Nặc thổi thổi cho chị là hết đau ngay."
Đường Mặc đứng bên cạnh im lặng nhìn Tô Ngọc, ánh mắt dò xét khắp người cô như đang tìm vết thương. Trong lòng cậu bé rất khó chịu, tự trách mình còn quá nhỏ yếu, không thể thay Tô Ngọc báo thù.
"Chị không sao, hết đau rồi." Tô Ngọc cười xoa đầu cậu bé.
"Gâu ô..." Tiểu Nguyệt Nha dùng cái lưỡi to l.i.ế.m l.i.ế.m mặt Tô Ngọc, rên ư ử tỏ vẻ rất buồn.
Chỉ trong chốc lát, Tô Ngọc đã bị vây quanh bởi đám thú lông xù lớn nhỏ, chúng thi nhau làm nũng, bán manh để chọc cô vui.
"Meo ô ~" Tiểu Nhu Mễ nhẹ nhàng nhảy lên vai Tô Ngọc, cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m lên mặt cô, lại dùng cái đầu mềm mại dụi dụi vào cổ cô.
"Được rồi mấy đứa này, tiểu thư không thể đứng lâu được, đều ngoan ngoãn tản ra đi nào." Cô Tô Dực vừa đỡ Tô Ngọc vào nhà, vừa lên tiếng giục đám thú.
Mấy con thú nhìn Tô Ngọc vào nhà, cũng chẳng còn tâm trạng đi chơi, bèn tìm chỗ nằm xung quanh nhà để bảo vệ. Chuyện Tô Ngọc bị thương khiến chúng đều ủ rũ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245881/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.