Triệu Lệ ôm ấp, cưng nựng Nguyễn Kiều Kiều - giờ đã là mèo con - một hồi lâu.
Thư Khiết nhìn cảnh đó, cười nói: "Chuyện này chị nói trước với em, còn về phần Chí Uy, Tiểu Trân và T.ử Thư có nên nói hay không thì tùy em quyết định."
Đối với nhà họ Lục, Thư Khiết hoàn toàn tin tưởng, chỉ là lười phải giải thích thêm lần nữa. Việc Triệu Lệ có muốn nói hay không thì tùy ý cô ấy.
"Không sao đâu, kệ họ, đàn ông con trai ấy mà, đau lòng vài ngày cũng chẳng sao. Hơn nữa bên nhà họ Lục cũng không yên ổn lắm, để tránh bọn họ lỡ miệng nói ra, tốt nhất là cứ kệ đi." Triệu Lệ xuề xòa nói. Không phải cô không tin chồng con mình, chỉ là đàn ông mà, tâm tư không tỉ mỉ bằng phụ nữ, biết đâu ngày nào đó lỡ lời nói ra thì phiền.
Thấy Triệu Lệ nói vậy, Thư Khiết chỉ cười cười. Cô ấy đã không xót chồng con mình thì Thư Khiết đương nhiên cũng chẳng cần nói gì thêm.
Về phần Thư Lãng, Thư Vi và Tần Kình, họ đều đã biết chuyện. Vị đại sư kia chính là do Tần Kình tìm đến. Chỉ không ngờ rằng, vị đại sư này lại chính là người mà Viên lão phu nhân từng gặp năm xưa, sau đó đi vân du tứ hải, rất nhiều người không liên lạc được. Nói ra thì cũng là phúc phận của Kiều Kiều nhà họ, nếu không sao đúng lúc này ông ấy lại trở về chứ. Nếu không thì hậu quả kia, họ thật sự không dám nghĩ tới.
Ở một diễn biến khác, Thư Lãng đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245866/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.