Tuy nhiên, không ai lại đi đ.á.n.h người đang cười, Nam lão đương nhiên sẽ không làm khó Âu Tinh Nhu trong tình huống này, chỉ ra hiệu cho quản gia nhận lấy món quà.
Thấy Nam lão không vui vẻ như mình tưởng tượng, Âu Tinh Nhu có chút thất vọng, nhưng cô ta nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, nhìn Tô Ngọc với ánh mắt đầy khiêu khích. Hừ, cô ta không tin một con nhà quê có thể lấy ra thứ gì tốt đẹp.
Đối với ánh mắt khiêu khích của Âu Tinh Nhu, Tô Ngọc trực tiếp lờ đi. Nhưng có người nhìn biểu cảm tiểu nhân đắc chí của cô ta mà thấy ngứa mắt.
"Xùy ~ cái thứ gì không biết, cô ta đến dự tiệc hay đến quyến rũ đàn ông vậy!" Vì hiện tại quá đông người, hơn nữa Nam lão và mấy vị bô lão địa vị cao đều ở đây, Hạ Vũ Toàn cũng không dám lớn tiếng nói toạc ra như trước, chỉ nhỏ giọng phàn nàn bên tai Đồ Du.
Tai Tô Ngọc rất thính, nghe được lời Hạ Vũ Toàn nói. Ngước mắt nhìn sang, đó là một cô gái khá xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng ngời, nhìn qua là một cô bé rất dễ mến.
Dường như nhận ra điều gì, cô ấy chạm phải ánh mắt Tô Ngọc, lập tức đỏ mặt, chớp chớp mắt tròn xoe nhìn Tô Ngọc và con Thỏ Ông Già trong lòng cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô ấy vô cùng kích động kéo cánh tay Đồ Du bên cạnh: "Chị Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245861/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.