Tinh Uyển ôm Thỏ Ông Già vào lòng không nỡ buông tay. Cô đặc biệt thích đôi mắt và đôi tai dài rủ xuống sau lưng của nó, trông vừa mềm mại vừa an tĩnh, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi.
Hai vị phu nhân kia cũng bị tiếng kêu của Tinh Uyển thu hút, nhìn thấy Thỏ Ông Già thì "tâm hồn thiếu nữ" bùng nổ, mấy đôi tay thi nhau vuốt ve, nắn bóp người nó. Đừng nói chứ, con thỏ ngốc nghếch nóng tính này tuy tính tình chẳng ra sao, nhưng bộ lông sờ vào thì cực kỳ sướng tay.
Tô Ngọc buồn cười lắc đầu, sau đó tiếp tục chọn đồ. Thỏ Ông Già thấy Tô Ngọc đã đi xa mà người phụ nữ đang ôm mình vẫn chưa đi theo, lập tức không hài lòng. Nó đạp chân sau nhảy ra khỏi lòng Tinh Uyển, vài bước liền đuổi kịp Tô Ngọc, còn ngẩng đầu dùng đôi mắt to chiếm hơn nửa khuôn mặt nhìn những chiếc váy sặc sỡ này.
"Nó ngoan quá! Cư nhiên biết đi theo chủ nhân." Tinh Uyển vui vẻ đi theo, nhìn Thỏ Ông Già với ánh mắt đầy yêu thích.
Ngay cả hai vị phu nhân cũng trầm trồ không ngớt: "Con thỏ của cô bé Tô Ngọc này thật có linh tính."
"Nó đúng là rất có linh tính." Còn rất kỳ quái nữa. Ngoan ư? Tô Ngọc nhìn Thỏ Ông Già đang nhìn chằm chằm vào quần áo không chớp mắt, bĩu môi, chắc cũng chỉ được lúc này thôi.
Những người khác trong cửa hàng đương nhiên cũng nhìn thấy Thỏ Ông Già, nhưng không dám tùy tiện lại gần.
Thỏ Ông Già rất bình tĩnh cùng Tô Ngọc chọn quần áo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245856/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.