Vương Hạo cũng nghĩ đến hoàn cảnh của Âu Tinh Nhu, hắn rất săn sóc đề nghị sẽ đón cô ta ra trước, sau đó đưa đi làm tóc và chọn quần áo.
Mọi việc đã được giải quyết, Âu Tinh Nhu nén sự thiếu kiên nhẫn trong lòng nói chuyện với hắn thêm một lát rồi mới cúp điện thoại.
Cô ta cẩn thận cầm lấy hộp quà trên tủ đầu giường. Mấy năm nay ở Âu gia cô ta cũng không phải là kẻ vô dụng. Cầm tiền tiêu vặt Âu Chấn Thiên cho cũng kha khá, cô ta đầu tư một ít, còn mở một cửa hàng quần áo nhỏ. Cô ta có chút khiếu về thiết kế thời trang, chỉ tiếc không được học hành bài bản. Cửa hàng làm ăn không quá tốt nhưng cũng không đến nỗi tệ, những việc này người Âu gia không một ai hay biết.
Ngay cả Âu Chấn Thiên cô ta cũng chưa từng nói, đây là đường lui cô ta tự chuẩn bị cho mình. Bởi vì biết Ngô Mỹ Kiều không thích mình nên cô ta thông minh tính toán từ sớm.
Để lần này có thể gặp Nam Tư Bạch, cô ta đã hy sinh không ít. Nghe nói Nam lão gia thích bình sứ cổ, cô ta đã cố ý tốn công tốn sức mua lại một món quà từ tay người khác. Nếu Nam lão gia thích và để ý đến cô ta nhiều hơn một chút, thì Tư Bạch ca ca nhất định sẽ thích cô ta.
Đối với đại thọ 80 của Nam lão gia, Tô Ngọc đương nhiên cũng nhận được thiệp mời. Hiện tại cô đang phiền não không biết nên chọn quà gì. "Tôi nói này Nam Tư Bạch,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245852/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.