"Sắp đến rồi, em cố gắng kiên trì thêm chút nữa." Tiếng Ngô Hạo truyền đến. Bọn họ lái xe vào một bãi đất trống ở vùng ngoại ô.
"Thế nào rồi?" Hoa Tuân nhảy xuống xe trước đỡ Tô Ngọc xuống.
"Tiểu thư cô không sao chứ? Trần Trường Ca, cậu mau tới xem xem." Từ một chiếc xe khác nhảy xuống, thấy tinh thần Tô Ngọc không tốt lắm, hắn vội vàng gọi Trần Trường Ca.
"Không sao đâu. Máy bay khi nào tới?" Cố gắng xốc lại tinh thần, Tô Ngọc để hắn đỡ mình đến chỗ nhóm Tiểu Tinh Nhi, yếu ớt ngồi xuống dựa vào người Tiểu Tinh Nhi.
"Cô ấy thế này chỉ là do lần đầu g.i.ế.c người chưa quen thôi, chuyện này nói lớn cũng không lớn, nhưng hai ngày này e là cô đừng mong ngủ ngon." Trần Trường Ca nhìn Tô Ngọc với ánh mắt đồng cảm, không ngủ được là chuyện thống khổ biết bao nhiêu.
"Nhanh thôi." Ngô Hạo vừa nói xong, tiếng phành phạch từ xa vang lên, lại còn không chỉ một chiếc.
"Máy bay có to không? Chắc là nhét vừa nó chứ nhỉ?" Tô Ngọc một tay che trán nhìn lên bầu trời.
Ngô Hạo nhìn con cự xà đang chậm chạp trườn xuống từ chiếc xe tải lớn, khóe miệng giật giật. Hắn thật không hiểu con rắn này cứ ở yên trong núi không được sao, cứ nhất quyết phải đi theo xem náo nhiệt làm gì.
Tài xế chiếc xe chở nó cứ xiêu xiêu vẹo vẹo đi phía sau, lúc hắn và Hoa Tuân nhìn thấy thật sự toát mồ hôi hột thay cho người anh em đó. Cũng không biết xui xẻo thế nào, oẳn tù tì thua, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245843/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.