"A!!" Một tiếng kêu khàn khàn phát ra từ miệng hắn, nhưng ngay sau đó đã bị dòng m.á.u trào ra chặn lại.
"Khụ khụ khụ..." Trần Diệp gắt gao nhìn chằm chằm Tô Ngọc.
"A." Tô Ngọc cười lạnh. "Muốn g.i.ế.c tôi sao? Đáng tiếc anh đã không còn sức lực đó nữa rồi."
"Đại ca, bảo người canh cửa hang động dẫn đám thú kia tới đây đi, giờ chắc chúng cũng hồi phục được ít sức lực rồi." Tô Ngọc nhìn Trần Diệp, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
"Nếu anh thích bắt những con vật đó như vậy, thì để chúng tự mình báo thù đi."
"Được." Mục Khải Chiến gật đầu. Anh cũng không định để những kẻ này sống sót trở về chịu án, như vậy quả thực quá hời cho bọn chúng.
"Không... Các người không thể đối xử với tôi như vậy." Trần Diệp lắc đầu, những kẻ còn tỉnh táo cũng liên tục xin tha.
Đám dã thú đó hận bọn họ đến mức nào bọn họ rất rõ, chắc chắn sẽ bị c.ắ.n c.h.ế.t tươi.
Không ai để ý đến lời xin tha của chúng. Hừ, bây giờ mới biết hối hận? Những con thú vô tội bị bọn chúng bắt nhốt, đ.á.n.h đập, g.i.ế.c thịt kia, rồi những người phụ nữ và trẻ em kia vô tội biết bao? Nếu còn chút lòng thương hại, chúng đã không làm ra những chuyện cầm thú không bằng như vậy.
Sợ đám dã thú kia không ngoan ngoãn phối hợp, Tô Ngọc vẫn để Báo Ca và Lam đi một chuyến.
"Ô ô..." Tiếng rên rỉ mang theo đau đớn truyền đến. Tô Ngọc nhìn sang mới phát hiện Tiểu Nguyệt Nha đang nằm rạp trên mặt đất, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245841/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.