"Đều đừng cử động." Giọng nói lạnh lẽo của Nam Tư Bạch vang lên. Mọi người dù chân có mềm nhũn cũng phải ráng mà chống đỡ.
Hai bên cứ giằng co như vậy cũng không phải là cách. Hơn nữa Tô Ngọc cứ cảm thấy ánh mắt con đại xà này cứ nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng khổ sở không thôi. Cô hiện tại thật sự chán ghét cái thể chất thu hút động vật này của mình. Cô nghi ngờ có phải con to xác này bị mình hấp dẫn tới không, bằng không đám lưu phỉ kia ở đây lâu như vậy đều không sao, cố tình các cô vừa đến liền có chuyện.
Không thể không nói, người nào đó đã đoán trúng chân tướng. Khu đầm lầy này chính là nhà của đại xà, thậm chí có thể nói nó là vua của khu rừng nguyên sinh này. Vốn dĩ nó đang ngủ dưới lòng đất, sau đó bị Tô Ngọc dẫn dụ lên. Phải nói đây thật là một câu chuyện bi thương...
"Đại ca, ngươi rốt cuộc là muốn làm cái gì nha!" Tô Ngọc thật sự là bại dưới tay nó rồi. Ngươi là rắn thì dứt khoát một chút đi, bọn ta còn có việc a!
Những người có mặt ở đây đều bị tiếng kêu đột ngột của Tô Ngọc dọa cho giật mình. Cô nương ơi, cô mới là muốn làm cái gì đấy, chán sống rồi phải không? "Tê tê..." Đại xà nghe thấy tiếng Tô Ngọc liền dừng một chút, sau đó chậm rì rì trườn lại gần. Ngoại trừ Mục Khải Chiến, Nam Tư Bạch và Hoa Tuân, những người còn lại đều muốn quỳ lạy Tô Ngọc.
Thấy mọi người định giơ s.ú.n.g
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245836/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.