"Âu Thần Phàm hẳn là đã phát hiện ra cái gì đó." Nam Tư Bạch đưa máy tính cho nhân viên kỹ thuật. "Chúng ta đi thôi, với tính cách của Trần Diệp, hoặc là hắn đa nghi bỏ trốn, hoặc là trong tay hắn còn nắm giữ vật quan trọng nên sẽ phái người bắt đầu lục soát."
Đang lúc Tô Ngọc âm thầm nôn nóng thì Tiểu Nhu Mễ cuối cùng cũng đã trở lại, nhưng trở về chỉ có một mình nó.
"Meo meo meo..." Tiểu Nhu Mễ nhảy lên lưng Sao Trời liền hướng về phía Tô Ngọc kêu to.
"Tiểu Thải, Hồng Cô!" Lúc cần thiết phải tìm phiên dịch viên.
"Chim là nhân vật quan trọng như vậy sao, chim liền nói mà, không có chim là không được, cạc cạc cạc..." Đứng trên vai Tô Ngọc, Tiểu Thải đắc ý kiêu ngạo cười to.
Tô Ngọc không nhịn được, một cái tát chụp bay nó: "Nha nói nhảm nhiều quá, Hồng Cô em tới phiên dịch đi."
"Dạ được tỷ tỷ." Hồng Cô hoàn toàn không thèm để ý đến con chim Tiểu Thải vừa bị chụp bay kia. Nói thật lòng nó cũng nghe hết nổi rồi, thật là làm mất mặt loài chim bọn nó.
"Sao các người có thể đối xử với chim như vậy!" Tiểu Thải nằm bẹp trên mặt đất vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc. Cô Tô Dực chạy tới ngồi xổm xuống chọc chọc vào cái thân hình bụ bẫm của nó.
"Tỷ tỷ, Tiểu Nhu Mễ nói phía sau còn có một cái hang động, bên trong nhốt các loại động vật, phụ nữ và trẻ em, còn có cả v.ũ k.h.í nữa." Hồng Cô nghe Tiểu Nhu Mễ nói xong liền nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245834/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.