Đối với việc Cô Tô Dực muốn đi xem náo nhiệt cũng không có ai lo lắng, dù sao cậu ta cũng xuất thân từ thế gia sát thủ, tóm lại là có bản lĩnh, tuy rằng khuôn mặt kia thoạt nhìn chẳng giống sát thủ chút nào.
Sau khi trải qua mấy ngày bàn bạc kế hoạch tác chiến, nhóm Tô Ngọc lên xe tải lớn, hướng về phía địa điểm mục tiêu.
Lần này Tô Ngọc không mang theo Mục Khải Nguyệt. Phải an ủi một hồi lâu anh mới chịu đồng ý ở lại nhà, rốt cuộc nơi đó nguy hiểm, lần này cô có khả năng cũng sẽ xông lên, không thể mang theo Mục Khải Nguyệt được.
Cộng thêm người của Nam Tư Bạch, mấy chiếc xe tải cùng xe ô tô con hướng về thành phố W chạy tới. Âu gia thực thông minh, những kẻ đó cùng thành phố S không có liên hệ trực tiếp, cũng không hoạt động ở thành phố S, hơn nữa ngày thường thời gian tiếp xúc ít lại cẩn thận dè dặt, cho nên nếu không phải vẫn luôn truy tung bọn họ thì quả thật không dễ dàng phát hiện ra.
"Báo Ca, chúng ta lại gặp mặt rồi, đây là lại sắp kề vai chiến đấu nhe." Tào Hổ ngồi ở thùng xe sau vẻ mặt sùng bái nhìn Báo Ca cùng Sao Trời.
"Người anh em, cậu không cảm thấy rợn người sao?" Người lính mặc quân phục ngồi bên cạnh nuốt nước miếng, lặng lẽ ghé tai hắn hỏi.
Lúc mới lên xe không chuẩn bị tâm lý, vừa mở cửa xe ra liền bị dọa cho chân mềm nhũn, sau đó vẫn là dưới ánh mắt khinh bỉ của nhóm Tào Hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245832/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.