Cô Tô Tiêu Hành ung dung ngồi ăn đồ ăn ngon trên bàn, bộ dạng “không liên quan đến ông” làm Cô Tô Dực khóc không ra nước mắt, gấp đến độ khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng.
Tô Ngọc cảm thấy có chút buồn cười, nhưng nghĩ đến mỗi nghề có quy tắc riêng, cô cũng không ép tên này nữa, nhỡ phát khóc thì làm sao? Mục Khải Nguyệt thấy Tô Ngọc cứ nhìn chằm chằm người đàn ông kia, trong lòng chua loét, phồng má đặt bát xuống, đưa tay xoay mặt Tô Ngọc về phía mình: “Ngọc Ngọc nhìn anh này, Nguyệt Nguyệt đẹp.”
Tô Ngọc: “...”
Xoa đầu Thỏ Trắng nhỏ đang xù lông vì ghen, Tô Ngọc cũng không nhìn chằm chằm Cô Tô Dực nữa. Cô nhìn hắn vốn dĩ chỉ muốn xem Cô Tô Dực có nói dối không, nhưng xem tình hình thì đứa nhỏ này khá thật thà, không thể nói cũng sẽ không tùy tiện tìm lý do lừa gạt cô, chỉ là do dự không dám nói mà thôi.
“Tôi cũng không làm khó cậu. Thực ra không cần cậu nói tôi cũng đoán được là ai, chẳng qua muốn xác nhận một chút thôi. Hơn nữa, hiện tại bác Tiêu đều bán cậu cho tôi rồi, cũng coi như là người của tôi, nói cho tôi biết ai muốn g.i.ế.c tôi chẳng phải là việc cậu nên làm sao?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cậu nói xem nhỡ đâu sau này người đó lại tìm sát thủ khác đến, cậu hộ chủ bất lực để tôi bị thương, đến lúc đó truyền ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245819/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.