“Đây là tổ tiên trực hệ của cháu, cũng chính là Vân Vương phi.” Cô Tô Tiêu Hành mở cuộn tranh ra đưa đến trước mặt Tô Ngọc, những người còn lại cũng nhìn thấy rõ ràng.
“Vãi chưởng, Tô Ngọc cô...” Trần Trường Ca nhìn người phụ nữ trong tranh rồi lại nhìn Tô Ngọc, nếu không biết còn tưởng là cùng một người.
Tô Ngọc cũng không ngờ lại như vậy. Khuôn mặt người trong tranh cô quá đỗi quen thuộc, chẳng phải giống hệt cô như đúc sao? Điểm khác biệt duy nhất là người trong tranh mặc trang phục cổ trang mỏng manh, chải kiểu tóc b.úi cao xinh đẹp.
“Ngọc Ngọc.” Ngay cả Mục Khải Nguyệt nhìn thấy bức tranh mắt cũng sáng lên, người trên đó là Ngọc Ngọc của hắn sao? Giống quá.
Cô Tô Tiêu Hành nhìn khuôn mặt Tô Ngọc, hài lòng gật đầu. Chính vì rất giống Vân Vương phi nên huyết mạch của Tô Ngọc mới đậm đặc như vậy.
“Vân Vương vì chịu sự nghi kỵ và chèn ép của hoàng đế nên đã đưa vợ và những thuộc hạ trung thành đến nơi này ẩn cư, từ đó không màng đến chuyện triều chính nữa. Tổ tiên của dân làng thôn Linh Khê bên ngoài cũng là thuộc hạ của Cô Tô Vân Vương. Vân Vương ban cho họ họ Tô, để họ ở bên ngoài bảo vệ khu rừng.”
“Hóa ra họ của người thôn Linh Khê là từ đây mà ra.” Trần Trường Ca cảm thán, Cô Tô Vân Vương này cũng thật khí phách, dám đưa người chạy đến nơi rừng sâu núi thẳm này sinh sống.
Mọi người đều đang nhìn người trong tranh, nhưng ánh mắt Tô Ngọc lại rơi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245807/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.