Tô Ngọc tìm một chiếc ghế trúc ngồi xuống, nhìn quanh bốn phía. Nhà trúc không lớn, liếc mắt là thấy hết, đồ đạc bên trong cũng rất ít, hai cái ghế một cái bàn, còn một chiếc giường gỗ không lớn lắm, trên bàn có bộ ấm chén trà.
Chỗ này còn trống trải hơn cả căn nhà trong không gian của cô! Nhưng bên trong khá thoáng mát, xung quanh là trúc xanh rì rào, nghe rất thoải mái, nếu không có x.á.c c.h.ế.t nằm bên cạnh.
Tô Ngọc nhíu mày: "Có thể mang hắn ra ngoài không?" Không biết sao, cô cứ không muốn m.á.u của kẻ này làm bẩn nơi đây.
"Ừ, trên người tên này toàn là độc, phải mang ra ngoài xử lý." Thánh Nông Y vuốt râu gật đầu.
Tô Ngọc đảo mắt, tinh nghịch chớp mắt với Thánh Nông Y: "Ông Thánh Long, ông xem ông cũng bảo là có độc, vậy việc này giao cho ông nhé."
Tay vuốt râu của Thánh Nông Y run lên, sắc mặt tái mét, tức khắc có cảm giác lấy đá ghè chân mình. Ông thật muốn tự vả vào mồm, không có việc gì lắm mồm làm chi.
"Không làm! Ta là người già, các người không biết xấu hổ bắt ta lao tâm khổ tứ sao?" Ông hậm hực ngồi xuống chiếc ghế còn lại, nhìn cái xác người áo đen nằm đó càng nhìn càng chướng mắt.
"Mục gia tiểu t.ử, việc này giao cho cậu. Yên tâm, trúng độc ta chữa cho cậu." Ném cho Mục Khải Chiến viên t.h.u.ố.c, Thánh Nông Y ung dung vắt chéo chân ngồi nhìn.
Mục Khải Chiến bất đắc dĩ, nuốt viên t.h.u.ố.c, mặt đen sì đi tới túm góc áo người áo đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245798/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.