Tô Ngọc nghe xong, trên mặt mang biểu cảm quỷ dị gật gật đầu không nói gì, sau đó cùng Mục Khải Nguyệt ôm mấy con thú cưng lặng lẽ tránh ra.
Trần Trường Ca nghi hoặc nhìn cô, sao lại kỳ lạ thế nhỉ? “Người anh em, chúc may mắn.” Cố Hiên ngồi đối diện hắn mấp máy môi. Tuy không ra tiếng nhưng hắn lại hiểu được, sau đó cứng đờ người trơ mắt nhìn mọi người thu dọn đồ đạc rời đi.
Trần Trường Ca nuốt nước bọt, giờ khắc này hắn cuối cùng cũng nhận ra luồng khí áp lạnh lẽo sau lưng, trong lòng c.h.ử.i thầm Tô Ngọc không dưới trăm lần. Mẹ kiếp cô ta tuyệt đối là cố ý.
“Ta rất vô lại? Keo kiệt bủn xỉn?” Giọng nói chứa đầy lửa giận truyền đến từ phía sau, cơ thể Trần Trường Ca run lên một cái rất nhẹ.
“Sư... sư phụ, ngài đến rồi ạ! Sao không báo sớm một tiếng để con nhường chỗ cho ngài chứ? Ha ha... Cái đó, vừa rồi tuyệt đối không phải con nói ngài đâu, tai ngài nghe nhầm rồi.” Hắn quay người lại, thái độ lập tức trở nên nịnh nọt.
“Thế thì không được, báo sớm thì sao ta nghe được lời thật lòng của ngươi chứ? Ông đây tuy già rồi nhưng tai vẫn chưa điếc đâu.” Thánh Nông Y nhấc chân, cởi chiếc giày đang đi phang thẳng vào hắn: “Hôm nay ông đây cho ngươi trải nghiệm thực sự thế nào gọi là bạo lực!”
Ngay khi Thánh Nông Y nhấc chân, Trần Trường Ca đã ý thức được hành động tiếp theo của ông, co cẳng bỏ chạy thục mạng: “Sư phụ có chuyện gì từ từ nói!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245791/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.