“Rốt cuộc là cái gì a! Nói cho tôi nghe với.” Trần Trường Ca nổi hứng thú, cũng chẳng sợ khí lạnh của Hoa Tuân, ra vẻ anh em tốt khoác vai Vạn Tường – người dễ nói chuyện nhất ở đây.
“Thì... chúng tôi định nghiên cứu sản phẩm làm đẹp từ hoa, nhưng giờ quên chưa mời giáo sư.” Vạn Tường nhỏ giọng nói.
“Sản phẩm làm đẹp, vậy chẳng phải là t.h.u.ố.c sao?” Từ trong núi ra lâu như vậy, hắn cũng hiểu biết được chút ít.
“Thế thì đơn giản!” Hắn vỗ vai Vạn Tường cái bốp khiến cậu ta nhe răng xuýt xoa. “Các cậu quên sư phụ tôi làm gì à? Ông ấy là bác sĩ Đông y đấy, chỉ cần liên quan đến phương t.h.u.ố.c thì cứ tìm ông ấy là được.”
Mắt Cố Hiên sáng lên: “Đúng rồi! Sao lại quên mất chuyện này nhỉ? Nhưng sư phụ cậu giờ cả ngày nhốt mình trong phòng không chịu ra, chuyện này liệu ông ấy có đồng ý không? Đúng rồi cậu có biết làm không? Theo sư phụ cậu học y lâu như vậy chắc cũng phải biết chút ít chứ!”
“Ai bảo... tôi không biết? Nhưng tôi phải nghiên cứu một chút đã.” Ánh mắt Trần Trường Ca hơi lảng tránh. Hắn thật sự chưa từng làm mấy thứ này, chỉ từng chế mấy loại t.h.u.ố.c trị thương và t.h.u.ố.c trật khớp thôi.
Hoa Tuân nhướng mày: “Vậy chuyện này giao cho cậu. Tiền bối Thánh Nông Y dù sao cũng là sư phụ cậu, nếu không biết thì đi hỏi một chút. Yên tâm sẽ không để cậu làm không công đâu, coi như cậu góp vốn bằng kỹ thuật, sau này mỗi sản phẩm nghiên cứu ra kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245788/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.