Tô Ngọc ngồi xổm xuống vỗ vai hắn: "Nén bi thương, cậu cứ về dưỡng thương cái mặt đi đã." Nói xong nín cười kéo tay Mục Khải Nguyệt bỏ đi.
Mục Khải Nguyệt vừa đi vừa ngoái lại nhìn người nằm dưới đất: "Ngọc Ngọc, giống con heo quá."
"Đúng vậy, đặc biệt giống! Không ngờ ông Thánh Long đ.á.n.h người cũng có kỹ thuật phết nhỉ!"
Nghe tiếng trò chuyện của hai người xa dần, Trần Trường Ca cảm thấy một ngụm m.á.u nghẹn ở cổ họng. Mẹ kiếp, hắn chịu đòn là vì ai chứ!
Bà Mục đang ngồi đan áo len trong phòng khách, thấy có người bước vào liền ngẩng lên nhìn, ngay sau đó vui mừng ném đồ trên tay xuống: "Anh Thánh Long, cuối cùng anh cũng chịu đến rồi."
Thánh Nông Y có chút ngượng ngùng. Dù sao hắn cũng là người lấy trộm đồ nhà người ta. Nếu là hai ông già kia thì hắn còn có thể đ.á.n.h lộn một trận rồi giở thói ăn vạ, nhưng đứng trước phụ nữ da mặt hắn vẫn chưa dày đến mức đó.
"À ừm, em gái mấy năm nay vẫn khỏe chứ?" Thánh Nông Y chào hỏi khô khốc.
"Không nhìn ra à?" Mục Tri Lăng kéo vợ mình lại.
"Nói đi, khám cho ai?" Thánh Nông Y ngồi xuống ghế sô pha liếc nhìn hai ông già.
"Cháu trai tôi." Mục Tri Lăng tức giận quát: "Giả bộ cái gì, có khoác da người cũng không che giấu được bản chất vô lại của ông đâu."
"Kệ ta, ta thích đấy." Thánh Nông Y trợn trắng mắt, sau đó nhìn sang Mục Khải Chiến, một lúc sau thổi râu trừng mắt nhìn Mục Tri Lăng: "Lão già c.h.ế.t tiệt, ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245786/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.