"Bớt nói nhảm, thằng nhóc thối kia đâu rồi? Không phải bảo bị bắt sao? Chỗ này làm gì có chút nào giống nơi giam giữ kẻ bắt cóc. Nói mau, có phải ngươi lại lừa ông già này không? Lại còn dám lấy bảo bối của ta ra uy h.i.ế.p ta nữa chứ!" Thánh Nông Y một tay tóm lấy Hồng Cô, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nó.
"Không có, tuyệt đối không lừa ông đâu! Ta lừa ông thì có lợi lộc gì chứ! Ông cũng biết mà, trên người thằng nhóc thối đó ngoài mấy cây t.h.u.ố.c của ông ra thì chẳng còn cái gì đáng giá, hắn lấy đâu ra bản lĩnh để sai khiến ta lừa ông?"
Hồng Cô đảo mắt, nó cũng không tính là nói dối. Trần Trường Ca quả thực không có gì, nhưng Tô Ngọc thì có rất nhiều thứ hay ho.
"Tốt nhất là như vậy, bằng không ông đây sẽ biến hai đứa bây thành con nhím!" Thánh Nông Y hừ một tiếng, tiếp tục đi theo Hồng Cô.
"Vãi cả chưởng, Tiểu Thải mi quá thâm hiểm! Có giỏi thì đơn đả độc đấu với ông, lớn đầu rồi còn học thói mách lẻo với bố mẹ, mặt khỉ của mi còn dày hơn cả đ.í.t khỉ ấy... Á đù!" Mắt thấy vô số hạt quả bay về phía mình, Tiểu Thải vội vỗ cánh né tránh.
Tiểu Thải chưa bao giờ nghĩ tới ở thôn Linh Khê, ngoài nó ra còn có con chim nào dám bay loạn xạ không kiêng nể gì như thế, cho nên...
Hồng Cô trơ mắt nhìn một con chim béo ú đang lao về phía mình với tốc độ cực nhanh, muốn tránh cũng không kịp nữa rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245784/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.