Tô Ngọc ngạc nhiên trong giây lát, Phục Linh khóc t.h.ả.m thiết quá mức rồi đấy. Nhưng chỉ một thoáng cô đã hoàn hồn tiếp tục nói: "Ừ, không chỉ hoa, cá trong sông của chúng ta cũng c.h.ế.t hàng loạt. Muốn nói đây là tai nạn... Hừ!" Tô Ngọc cười lạnh: "Kẻ ngốc mới tin!"
Cô đứng dậy nhìn ba người, khi thấy vẻ mặt bình thản như không của Lão Tiêu thì khóe miệng giật giật. Ông già này không biểu hiện chút bi thương sợ hãi nào thì thôi, ít nhất cũng đừng trưng ra bộ mặt 'tôi đến xem kịch' thế chứ.
"Người có thể tiếp cận vườn hoa trong thời gian dài ngoài tôi và bọn họ..." Tô Ngọc chỉ tay về phía nhóm người phía sau, đám Hoắc Vũ lập tức trưng ra vẻ mặt đáng thương nhìn cô, thầm trợn mắt. Tô Ngọc quay lại nhìn ba người: "...thì chỉ có các người. Cho nên, nói cách khác các người là nghi phạm lớn nhất."
Vương Nhị lập tức nói: "Cô chủ, đêm qua tôi đau đầu suốt đêm, cho nên chuyện này không liên quan đến tôi đâu. Đúng rồi!" Như nhớ ra điều gì, Vương Nhị vẻ mặt rối rắm nhìn Lão Tiêu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Hôm qua tôi đau đầu ngủ không ngon, hình như thấy Lão Tiêu đi ra ngoài. Lão Tiêu, chuyện này có phải ông làm không?" Hắn nói với vẻ đầy bi phẫn.
Lão Tiêu lạnh lùng nhìn hắn. Vương Nhị bị nhìn chằm chằm đến tê dại da đầu, vội vàng kêu lên: "Ông... ông nhìn tôi làm gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245781/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.