"Ai có thể chữa bệnh?" Đôi mắt lạnh lùng quét qua mấy người, hàng lông mày tuấn tú khẽ nhíu lại.
"Hắn." Tô Ngọc kéo Trần Trường Ca đang đứng ngủ gật ném đến trước mặt Nam Tư Bạch.
Trần Trường Ca rùng mình, tỉnh ngủ ngay lập tức, hai tay xoa vào nhau: "Ôi mẹ ơi, sao lạnh thế này!"
Tô Ngọc đỡ trán, cười gượng nói: "Đừng nhìn vẻ ngoài cậu ta cà lơ phất phơ thế thôi chứ y thuật thì không chê vào đâu được. Không tin anh hỏi anh trai tôi xem."
Tô Ngọc chỉ vào Mục Khải Chiến. Hết cách rồi, bộ dạng Trần Trường Ca thế này... ai nhìn cũng thấy không đáng tin.
"Ừ." Mục Khải Chiến rất phối hợp gật đầu.
Nam Tư Bạch liếc nhìn Mục Khải Chiến một cái rồi quay người đi thẳng, để lại Tô Ngọc ngơ ngác. Thế này là tin hay không tin vậy? "Đi thôi." Mục Khải Chiến đi theo, tiện tay xách cổ áo Trần Trường Ca lôi đi.
"Thế là xong à?" Tô Ngọc chớp mắt. "Thôi kệ, Thỏ Trắng nhỏ chúng ta cũng đi theo."
Đi thẳng vào phòng ông cụ Nam, Mục Khải Chiến ném Trần Trường Ca đang sống dở c.h.ế.t dở vào.
"Vãi chưởng, Mục Khải Chiến tôi còn nhân quyền không đấy?" Trần Trường Ca phẫn nộ chỉ vào hắn.
"Nếu không muốn giữ tay thì tôi có thể giúp cậu." Mục Khải Chiến nói đầy nguy hiểm.
Trần Trường Ca vội rụt tay về: "Làm gì mà căng, anh giỏi lắm à! Chẳng qua chỉ giỏi hơn tôi có... một tí xíu thôi."
"Cậu chẳng phải bảo muốn làm bác sĩ riêng cho tôi sao? Giờ cho cậu cơ hội thể hiện đấy, nhanh lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245773/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.