“Ngao ngao!”
“Chít?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Năm tiểu gia hỏa vây quanh Tô Ngọc, hau háu nhìn cô rót thứ rượu trong vắt tỏa hương thơm ngát từ ống trúc vào năm cái chén sứ nhỏ.
“Được rồi, các em uống đi.” Đậy nắp ống trúc lại, Tô Ngọc xoa đầu từng đứa.
“Chít chít!” Được phép, chúng vui sướng chạy đến bên chén của mình, ôm lấy uống ngon lành.
“Công ty các cậu chọn địa điểm thế nào rồi?” Ôm lấy Tiểu Nặc Nặc, Tô Ngọc đưa chén rượu trong tay cho bé.
“Công ty đã chọn xong rồi, em nhờ bố em chọn, rất gần Tinh Hoàng.” Nói đến đây Hoắc Vũ liếc nhìn Cố Nguyên.
“Công ty gì thế?” Caesar bọn họ đến muộn nên không biết chuyện của nhóm Hoa Tuân.
“Ừm, chuyên bán sản phẩm của thôn Linh Khê, loại rượu này cũng là một trong số đó đấy.” Cố Hiên lắc lắc chén rượu trong tay cười gian.
“A! Đồ uống ngon thế này sao lại đem đi bán, tự mình uống không sướng sao? Hay là Tiểu Ngọc Ngọc em bán cho anh đi!” Caesar chớp chớp đôi mắt xanh biếc đặc trưng, mong chờ nhìn Tô Ngọc.
“Xì, bán cho anh thì bọn em lấy gì bán? Đây là tài nguyên quan trọng để công ty bọn em khởi nghiệp đấy, chừng này em còn chê ít đây này.” Cố Hiên đau lòng nhìn chén rượu trên tay Caesar.
“Hiện tại chỉ có bấy nhiêu thôi, rốt cuộc một mình em cũng không ủ được bao nhiêu rượu. Trong rừng em trồng rất nhiều cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5244026/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.