Tỉnh lại trong l.ồ.ng n.g.ự.c quen thuộc, tâm trạng Tô Ngọc rất tốt, cô ôm lấy Mục Khải Nguyệt cọ cọ một cái, liếc nhìn đồng hồ, hình như dậy hơi muộn rồi.
“Ngọc Ngọc ~” Mục Khải Nguyệt nửa mở mắt, thấy Tô Ngọc đã ngồi dậy, hắn vội ôm c.h.ặ.t eo cô, mái tóc hơi rối dụi vào lòng Tô Ngọc.
“Tỉnh rồi à? Ngủ ngon không?”
“Ừm, đói bụng rồi.”
“Vậy dậy thôi, chúng ta ra ngoài ăn sáng.”
“Không muốn dậy.” Mục Khải Nguyệt bám riết lấy Tô Ngọc không buông, giở thói ăn vạ.
“...”
Hai người lề mề trên giường mãi mới ra được phòng khách. Trong phòng khách, Tiểu Nặc Nặc thấy Tô Ngọc thì mắt sáng rực, ôm bát cơm của mình lạch bạch chạy tới.
“Tiểu Nặc Nặc đang ăn cơm à, anh trai em đâu?” Tô Ngọc bế bổng cậu nhóc lên đặt vào lòng. Tiểu Nhu Mễ đang l.i.ế.m lông trên bàn cũng ưu nhã nhảy xuống đất rồi đi về phía họ, nhảy nhẹ một cái lên vai Tô Ngọc.
“Anh trai đi chạy bộ rồi. Cái chú đen thùi lùi kia đáng ghét lắm, bắt anh dậy từ sớm tinh mơ, lúc Tiểu Nặc Nặc còn đang ngủ cơ, đến giờ vẫn chưa trả anh trai cho em.” Tiểu Nặc Nặc phồng má bất mãn mách lẻo.
Ngô Hạo – “chú đen thùi lùi” – hắt xì một cái, nhìn Đường Mặc đang mồ hôi nhễ nhại kiên trì chạy bộ cách đó không xa, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ thằng nhóc này đang c.h.ử.i thầm mình?”
“Anh trai muốn nhanh ch.óng mạnh mẽ để bảo vệ Tiểu Nặc Nặc của chúng ta mà!” Tô Ngọc ngồi xuống, buồn cười ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243963/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.