“Chị Uyển, thật sự không cần đâu.” Tô Ngọc bất đắc dĩ, cô thấy mặc bộ này cũng ổn mà.
Nhân viên mang bộ quần áo ra. Đó là một chiếc váy dài quá gối màu xanh da trời, kiểu dáng hơi hướng cổ điển nhưng lại kết hợp khéo léo với các yếu tố hiện đại, trông rất sang trọng và gọn gàng.
Hơn nữa vì là đồ cưỡi ngựa, chiếc váy này xẻ tà từ đầu gối xuống, phối cùng một chiếc quần lửng cùng màu, cũng mang phong cách cổ điển, rất hợp với váy. Như vậy hoàn toàn không lo mặc váy sẽ bất tiện khi vận động mạnh.
Tinh Uyển vui vẻ cầm váy ướm lên người Tô Ngọc: “Thế nào, đẹp chứ?”
“Đúng là rất đẹp.” Trong mắt Tô Ngọc hiện lên vẻ yêu thích. Bộ váy này dù là màu sắc hay kiểu dáng cô đều rất ưng ý, quan trọng là nó hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cô cưỡi Tiểu Tinh Nhi chạy nhảy.
“Mau đi thử đi!” Tinh Uyển đẩy cô vào phòng thay đồ.
Trong lúc Tô Ngọc thay đồ, Mục Khải Nguyệt vẫn luôn canh giữ trước cửa. Tinh Uyển nghe thấy tiếng bàn tán khe khẽ liền đi qua, hóa ra ba vật nhỏ đáng yêu đã thu hút không ít người đến xem.
Tiểu Nhu Mễ mặt mày khó chịu, cái đuôi đập bình bịch xuống ghế mềm thể hiện tâm trạng tồi tệ. Nhìn hai con hồ ly ngu ngốc vẫn ngủ say sưa, nó quất đuôi một cái vào người chúng. Tiểu Hồng chỉ đưa móng vuốt gãi gãi chỗ bị đ.á.n.h rồi đổi tư thế ngủ tiếp.
Lần này mặt Tiểu Nhu Mễ đen sì lại. Nếu không phải sợ hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243960/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.