Tô Ngọc lén nhéo đùi mình một cái thật mạnh. Hít ~ đau c.h.ế.t đi được. Sau đó cô đỏ hoe đôi mắt nhìn Âu Tinh Nhu: “Sao cô có thể vu oan cho tôi như vậy? Vốn dĩ tôi và chị đi mua quần áo yên lành, các người dựa vào đâu mà mắng tôi là hồ ly tinh, còn nói nơi này không phải chỗ tôi có thể tới? Chẳng lẽ xinh đẹp cũng là cái tội sao?”
Tinh Uyển ngớ người, nhưng rất nhanh phản ứng lại, vẻ mặt đầy phẫn nộ nói: “Em gái tôi làm gì các người? Bạn trai em ấy còn đứng ngay đây mà các người dám nói em ấy như vậy, bảo em ấy chịu làm sao được?”
Âu Tinh Nhu bị cú phản đòn bất ngờ này làm cho quên cả diễn khóc, há hốc mồm nhìn hai người họ.
Nhân viên cửa hàng thấy tình hình sắp căng thẳng liền vội gọi điện thoại. Vị tiểu thư nhà họ Âu kia nổi tiếng đanh đá, đám nhân viên nhỏ bé bọn họ không giải quyết nổi đâu.
Mục Khải Nguyệt đau lòng muốn c.h.ế.t, ôm Tô Ngọc an ủi liên tục. Tô Ngọc mượn cơ hội vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, vai run lên bần bật. Má ơi, chị gái này tinh ý thật đấy! Nhưng dáng vẻ này của cô trong mắt người ngoài lại là biểu hiện của sự đau lòng tột độ.
“Này... Chuyện này là các cô sai rồi. Bạn trai người ta ở ngay đây mà các cô nói thế được à? Tôi thấy cô bé này trông rất sạch sẽ, đàng hoàng mà.”
Quả thực, so với cách ăn mặc trang điểm lòe loẹt của Âu Na Na, Tô Ngọc để mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243958/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.