Tô Ngọc nhìn theo hướng chúng chỉ, hóa ra là quầy bán gà rán. Cô buồn cười xoa đầu hai chú hồ ly béo: “Các em đúng là không hổ danh hồ ly, thích ăn gà thế.”
“Chít chít.” Hai đứa nịnh nọt cọ đầu vào tay Tô Ngọc. Cảnh tượng này bị người thích náo nhiệt chụp lại.
“Sao tôi thấy hai con hồ ly này quen quen nhỉ, không phải là Tiểu Hồng và Tiểu Bạch chứ?”
Nghe thấy tên mình, đôi tai lông xù của hai đứa nhỏ giật giật, nhưng mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào những miếng gà rán vàng ruộm thơm phức trước mặt.
“Chắc không phải đâu. Bây giờ nhiều người nuôi hồ ly và mèo lắm, nhất là giống Tiểu Hồng, Tiểu Bạch và Tiểu Nhu Mễ. Nhưng tìm được hồ ly nhỏ nhắn mà không có lông tạp như thế này khó lắm, nhiều người toàn đem đi nhuộm thôi. Hai con này chắc cũng là nhuộm, dù sao Tiểu Hồng Tiểu Bạch đang ở thôn Linh Khê mà.” Bởi vì trong buổi phỏng vấn Tô Ngọc chỉ xuất hiện thoáng qua, nên dù thú cưng nhà cô đã nổi tiếng nhưng người ngoài hầu như không biết mặt cô.
Hơn nữa hiện tại đang rộ lên phong trào nuôi thú cưng, đặc biệt là Samoyed, mèo trắng và hồ ly. Nuôi rắn hay báo thì ít hơn nhiều, bởi nuôi mấy con đó không chỉ cần gan to mà còn phải có tiền nữa.
“Ông chủ, cho ba phần gà rán.”
“Có ngay!” Ông chủ là một người đàn ông trung niên hơi mập, nhanh nhẹn thả gà đã tẩm bột vào chảo dầu sôi.
Những người bị hồ ly thu hút đến ngửi thấy mùi thơm cũng sôi nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243956/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.